
CON ĐƯỜNG KINH DOANH
Được chuyển thể dựa trên tác phẩm Đạo Đức Kinh của Lão Tử
&
lấy cảm hứng từ từ Rick Rubin
Vào ngày 11.4.2026, trong BGarden Books & Coffee (tại đường Thủy Nguyên, KĐT Ecopark), tôi vô tình va phải cuốn sách Đạo của Osho. Ông ấy có nói tới một câu của Lão Tử và khiến con đường giáo dục của tôi không còn như trước.
"Đạo khả đạo, phi thường đạo..."
Con Đường Giáo Dục - Đỗ Đức Thông
Chương 01:
Mô hình được gọi tên, không phải là mô hình thường hằng.
Phương pháp được gọi tên, không phải là phương pháp vô hạn.
Cái không tên, là khởi nguyên của trời đất.
Cái có tên, là mẹ của muôn loài.
Không vướng bận hư danh, bạn thấy được gốc rễ của khởi nghiệp.
Mắc kẹt trong hư danh, bạn thấy được ngọn lá thân cành.
Cả hai bắt nguồn từ cùng một cội, nhưng chỉ khác nhau ở cái tên.
Mô hình này thật là huyền diệu. Là cánh cổng dẫn đến mọi sự hiểu biết - tuệ giác tối cao.
Con Đường Giáo Dục - Đỗ Đức Thông
Chương 02:
Khi ta công nhận một phương pháp giáo dục là thanh tao, những phương pháp khác bỗng trở nên thấp kém.
Khi ta ca ngợi bằng cấp, khái niệm thất học được sinh ra.
Có học và vô học tạo ra nhau;
Giỏi và dốt định nghĩa nhau;
Điểm cao và điểm thấp phân biệt nhau;
Đỗ và trượt định đoạt nhau;
Học tập và thực hành nối tiếp nhau.
Vì vậy, người thầy truyền cảm hứng không bận tâm vì kết quả, anh ấy dạy bằng tất cả tâm sức của mình.
Vạn vật nảy sinh và anh ta chấp nhận chúng.
Vạn vật tan biến và anh ta để chúng đi.
Anh ta làm thầy nhưng không tuyên bố sở hữu (học sinh).
Dạy dỗ nhưng không mưu cầu lời khen.
Hoàn thành nhưng không mong cầu kỳ vọng.
Việc giảng dạy xong liền lãng quên.
Đó là lý do những gì anh ấy giảng dạy mãi mãi trường tồn.
Chương 03:
Khi ta khen ngợi một học viên, những học viên khác bỗng trở nên bực bội.
Khi ta ôm khư khư của cải, người khác bỗng nổi dậy lòng tham.
Khi ta khơi lên lòng đố kỵ, tâm can người khác sẽ nổi sóng rì rào.
Người thầy truyền cảm hứng chọn lối đi riêng. Mong cầu buông bỏ để tâm an. Giải phóng tham vọng để ôm trọn những điều chưa biết.
Giải phóng khỏi học thuyết phức tạp, giải phóng khỏi công thức khô khan. Người thầy truyền cảm hứng đưa quá trình giảng dạy về với cội nguồn sinh ra trí tuệ.
Dạy mà như không dạy, nhưng không có việc gì mà không thành.
Chương 04:
Trống rỗng nhưng chẳng bao giờ vơi cạn, thâm sâu và vĩnh hằng.
Khoảng không trống rỗng là tổ tiên của muôn vàn phương pháp thanh tao.
Nó mài nhẵn những logic sắc bén, gỡ bỏ sự bó buộc của khuôn mẫu cứng nhắc.
Nó làm dịu đi những suy nghĩ phức tạp, để bắt đầu hành động và khám phá.
Từ nơi sâu thẳm ấy, những phương pháp giảng dạy tuân trào một cách tự nhiên.
Không thể gọi tên, nhưng lúc nào cũng ở đó.
Tôi không biết gốc gác đến từ đâu.
Trời đất còn sinh ra sau.
Nó còn có trước cả thượng đế.
Updating...